Ông Lễ

Ông Lễ là một ông già trong ngõ Đội Cấn ngày xưa mình ở. Ông sống một mình, không vợ, không con trong một căn nhà lụp xụp ở cuối ngõ đúng chỗ xiên ra hai cái ngách nhỏ hơn. Mình chẳng biết ông cụ bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn ngoài 60 và chưa đến 68 vì ông vẫn gọi bác chủ nhà mình là chị. Chị Nga và xưng em. Ấy là một ông già thấp bé, lưng đã hơi còng, khuôn mặt nhiều nếp nhăn. Nếp nhăn không phải chỉ của tuổi già mà của cả những sự không hạnh phúc.

Cả mùa hè, ông mặc độc cái quần đùi và chiếc áo ba lỗ trắng đã ngả màu, những chiếc áo mà người ta nghĩ nó đã ngả màu ngay từ lúc mua. Mùa đông, ông xùm xụp trong những chiếc áo quá khổ, đầu đội cái mũ len xám trùm gần hết mặt. Mùa nào ông cũng đi nhặt giấy vụn, thùng các tông xếp đầy trước nhà và đi đổ rác cho những nhà khu đấy. Có lần tôi còn thấy ông đi đẩy xe rác hộ các chị nhân công.  Mùa đông, ông nhận thêm việc đun nước thuê. Một viên than đấy ai mua đun gì cũng được, đun nước tắm, ninh nồi xương nồi khoai, cứ để đó ông sẽ trông cho, khi nào hết than thì ông gọi ra trả.

Một năm nào đấy, người ta bảo ông bị ung thư ruột gì đó, về nhà thôi, ông về chỉ ăn hoa quả và bỗng khỏi bệnh. Từ đấy ông không nấu nướng gì, chỉ ăn hoa quả. Nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn thây ông ăn cơm mà chị bán hoa quả trước ngõ cho.

Một năm nào đấy xa hơn. Lúc mà người ta còn gọi ông là anh Lễ, ông làm thợ viết và vẽ chữ đề can (mà như giờ gọi là designer) trong bưu điện nơi chồng bác Nga là giám đốc. Anh Lễ thủa ấy cũng yêu. Sẽ chẳng có gì lạ nếu ông yêu một cô công nhân nào đấy cái xí nghiệp nhỏ kia. Đằng này ông lại yêu con gái của một cô đồng nghiệp. Nhà cô cùng khu tập thể ấy, ở ngay góc chếch với nhà anh Lễ. Cô con gái còn nhỏ, nhỏ lắm, mới chỉ học cuối cấp 2. Mối tình đơn phương ấy nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán của mọi người, sự ngạc nhiên pha tức giận của bố mẹ cô bé, nỗi sợ hãi của chính cô bé và nỗi buồn của chàng trai trẻ. Mọi chuyện cũng qua đi, người ta thôi bàn tán, cô gái cũng đi học đại học và lấy chồng, chỉ có anh Lễ, bác Lễ rồi là ông Lễ bây giờ vẫn nói với bác Nga tôi rằng “em chẳng lấy ai nữa, chỉ lấy cô ấy thôi

Tôi chẳng biết mặt cô gái ấy chỉ biết cô đã là giáo viên, thỉnh thoảng vẫn về nhà mẹ chơi. Bác Nga bảo giờ ông ý không còn mơ tưởng gì nữa đâu nhưng có lúc vẫn quét sân cho nhà ấy.

Tôi đã chuyển khỏi khu ấy hơn 2 năm rồi, lâu rồi cũng chẳng quay lại. Không biết mùa đông năm nay ông cụ có còn bán than thuê…

Một đời người thật dài, một người xa lạ nhìn một góc cũng chỉ gói trọn trong 587 từ.

Tags:

Up next:

2 responses to “Ông Lễ”

  1. Hay quá mà không tìm thấy chỗ để like.
    Cảm ơn vì bài viết nha :X

    1. Ôi tớ viết linh tinh mà chưa biết chỉnh nhiều ý :)) Thanks c đã đọc nhé 😉 C giỏi quá, viết được nhiều thật ý ^^

Leave a comment